Em chết lặng đứng nhìn anh, ở nơi mà ta một thời hẹn hò. Anh nói lời chia tay để mặc em với những nỗi buồn giằng xé trong tim. Anh biết, mình sai thật rồi. Anh cũng biết em đang đau đớn, vì anh cũng như em, cũng đau đớn cho một tình yêu hơn 3 năm không thể vượt qua được rào cản gia đình.
Anh sinh ra và lớn lên trên đất Sài Gòn, bố mất từ khi anh còn nhỏ, một mình mẹ nuôi hai anh em anh nên người. Khi quyết định ra Hà Nội học, dù biết mẹ không muốn, nhưng anh vẫn muốn tự lập, và thành công từ chính đôi bàn tay của mình.
Anh ra trường, đi làm. Cuộc sống tưởng chừng như không có sự thay đổi, không có những lúc gập ghềnh, xáo động cho đến khi anh gặp em. Em không xinh nhưng duyên đến lạ kỳ. Em mang đến cho anh cảm giác bình yên mỗi khi nhớ về gia đình. Em không đòi hỏi, không màu mè. Em thích được đi dạo trên con đường quen thuộc, nơi có những rặng cây xanh mát, để mỗi lần đến đó em lại hà hít không khí trong lành cho quên đi những mệt mỏi ngoài kia.
Và đặc biệt, nơi ấy có những chuyến tàu Hà Nội đi qua mỗi ngày. Em nói, một ngày nào đó em cũng sẽ lên những chuyến tàu này, và em sẽ vào Nam cùng anh. Nếu anh lạc mất em, anh hãy đến đây tìm em, em sẽ vẫn chờ anh.
| Ảnh minh họa. |
Câu nói vu vơ của em bỗng trở thành nỗi niềm trăn trở của đôi ta. Mẹ bệnh, anh vội vàng gói ghém đồ về quê. Anh lại lên chuyến tàu Nam Bắc ấy. Và không ngờ, chuyến tàu định mệnh ấy đã khiến mình rời xa nhau.
Biết anh yêu một người con gái Bắc, mẹ nhanh chóng tìm cách chia đôi anh và em bằng một đám cưới đã sắp đặt sẵn. Cô gái mà mẹ ưng là con một người bạn thân môn đăng hộ đối. Căn bệnh tim mà mẹ mang trong mình 2 năm nay là lý do anh không thể từ chối, vì nếu không, mẹ có thể ra đi lúc nào anh cũng không biết nữa.
Em chết lặng đứng nhìn anh, ở nơi mà ta một thời hẹn hò. Anh nói lời chia tay để mặc em với những nỗi buồn giằng xé trong tim. Anh biết, mình sai thật rồi. Anh cũng biết em đang đau đớn, vì anh cũng như em, cũng đau đớn cho một tình yêu hơn 3 năm không thể vượt qua được rào cản gia đình.
Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, mỗi ngày anh vẫn nhớ đến em. Em thay số, đổi địa chỉ, chỗ làm, ngay cả bạn bè em dù anh có liên lạc cũng không thể nào hỏi được về em. Dường như em đã biến mất khỏi cuộc đời anh như chưa bao giờ tồn tại. Em đã biến mất như cách mà em yêu anh, mãnh liệt nhưng đầy dứt khoát.
Sống với nhau hơn 3 năm không có con, không hạnh phúc. Anh ly dị vợ và mặc cho sự ngăn cản của mẹ, anh lại ra bắc tìm em. Em đã yêu ai chưa, em còn nhớ đến anh không, hay em cũng đã lấy chồng? Hàng ngàn câu hỏi đặt ra khiến trái tim anh như thắt lại. Anh đã để mất em và anh không muốn mất em lần nữa.
Hà Nội với anh sao giờ lại trống vắng đến thế. Con đường nhỏ hình như đã ít người đi, cỏ hai bên xanh rậm, nhưng vẫn thoang thoảng hương đồng nội. Chuyến tàu Nam Bắc vẫn qua đi nhưng hình như em không đến như lời em đã dặn. Hãy tìm em ở nơi đây khi anh lạc mất em. Vậy mà hơn một tháng sao vẫn không thấy em, anh dường như bế tắc.
“Anh”, tiếng gọi vọng từ trái tim anh, tiếng gọi của người con gái anh yêu. Anh nghĩ mình đang mơ giữa một rừng xanh hoa lá, giữa những chuyến tàu qua lại ồn ào. Em vẫn đứng đó, vẫn duyên dáng đến lạ kỳ, chỉ khác là khóe mắt em đã có vài nếp nhăn, nhưng với anh, em vẫn luôn đẹp như ngày xưa ấy.
Những giọt nước mắt, những lời giải thích vụng dại và những cái ôm xiết chặt. Anh đã tìm thấy em và mãi mãi không để lạc mất em.
Lam Phong
(Báo laodong.com.vn)
Hiểu biết hơn với Biethet.com
- Tự động đánh giá, xếp hạng tin quan trọngMột số chức năng đang được cập nhật và bổ sung. Công nghệ bởi HuraSoft