Anh thích hoa Bồ Công Anh của những ngày giá rét, anh bảo vì nó dễ tan, vì nó dễ bay, vì anh gọi mùa đông là mùa gió! Anh bảo anh thích những buổi chiều tháng 6, vì tháng 6 ngút ngàn nói mưa là mưa luôn đấy. Anh bảo anh thích gọi em là cứng đầu, vì em ngang tàng, vì em khó bảo.
Nhiều năm về trước, anh là anh trai của đứa bạn thân em. Anh, em, em gái anh bò lê bò lết ra giữa nhà gieo xúc xắc chơi trò Cá ngựa. Nhiều năm về sau, anh trở thành bạn thân em, là người kéo tay em đứng lên mỗi lần em tuyệt vọng, là bạn, là anh, là người em đã mong sẽ cùng em đi đến cuối con đường.
Mùa đông, cái mùa anh gọi là Mùa gió, em loay hoay với mấy chậu cây suýt chết khô vì lạnh ngoài ban công. Anh ngồi trong căn phòng sơn màu xanh nhạt, anh bảo rằng:
-“Cứng đầu” này! Hình như anh đang yêu.
Gió lạnh tràn qua ban công làm những sợi tóc loà xoà chưa cột quệt ngang mặt em, trong lòng em có cái gì lạ lắm, cứ nghẹn lại trong lòng, đọng lại nơi khoé mi như chỉ chờ một cái chớp mắt để buông lơi. Em vẫn cắm cúi vào mấy chậu cây ngoài ban công, cái ban công mà anh vẫn hay gọi đùa là khu vườn yên tĩnh.
-“Cứng đầu” à! Có nghe anh nói không đấy?
-…Anh hỏi gì? À…chị ấy là ai?
Sinh nhật anh năm đó là lần đầu tiên em gặp bạn gái của anh, là lần đầu tiên trong nhiều năm quen biết anh em thấy mình không còn quan trọng. Chị ấy xinh đẹp, đáng yêu, chị ấy dịu dàng và dễ mến, chị ấy không cứng đầu, không khó bảo, không có những mong ước bay nhảy như em. Và còn nhiều nữa cơ những điều em không giống!

Cứng đầu này! Hình như anh đang yêu!
Cứ thế, chẳng biết từ bao giờ trong quỹ thời gian của anh không còn chỗ trống cho một cô bạn như em, không Café cuối tuần, không mấy dòng tin củ hành củ chuối, không kiên nhẫn để lại kéo tay em. Nhưng em vẫn cứ là em thôi, là cứng đầu, là ngốc nghếch, giữ lại trong lòng một thứ tình cảm chẳng biết gọi tên.
Bỗng nhiên em cũng thích những chiều mưa tháng 6, mưa bất chợt rơi xuống làm em chẳng kịp trú chân, như thế sẽ bỏ lại hết những ưu phiền, như mặt hồ tháng 6 rồi lại lặng sau mưa. Yêu anh…đâu phải lỗi của em
Lại mùa gió, em ngồi nhâm nhi Café trong quán một người bạn. Nhận điện thoại của anh, tiếng chuông điện thoại mà em cài riêng cho anh cũng đã lâu lắm rồi mới nghe thấy.
-“Cứng đầu” à! Tuần sau anh cưới vợ.
Ngày anh lấy vợ, chị ấy là cô dâu xinh sẽ đi bên anh đến cuối con đường. Anh nói chuyện với em khuôn mặt ngập tràn niềm vui hạnh phúc, anh quay sang huých tay em nói
-“Cứng đầu” à ! lớn rồi, cũng yêu đương gì đi…
Em di chân vào mấy mảnh giấy kim tuyến rớt lại trên sàn và khẽ cười
-Vẫn sớm mà anh.

Chị ấy là cô dâu xinh nhất cùng anh đi đến cuối con đường!
Đoàn tàu cứ đều đều lướt qua bóng đêm, em đến Sa Pa một ngày không nắng, chỉ có sương sớm ấp ôm lấy núi đồi, những con đường quanh co lên xuống vẫn như cứ ngủ yên. Sapa mùa này ảm đạm…
Mặt trời lên nhưng không xua tan giá lạnh, em dừng lại bên ngoài khuôn viên một ngôi biệt thự cổ, có những giọt sương li ti đọng lại trên hoa Bồ công anh của ngày đông giá rét.
- Cậu làm gì đấy , sao còn chưa đi ?
- À , mình định…
- Cậu thích hoa này à?
- Không hẳn, mình định mang nó về ép khô
- Ép khô? Ngốc quá ! Bồ công anh sao có thể ép khô , cánh nó sẽ tan ra mất
Phải rồi, nó sẽ tan ra mất…Hoa Bồ công anh rồi sẽ tan bay trong gió, cảm xúc vu vơ đến một ngày nào đó em cũng sẽ quên. Em cười bản thân mình, chợt nhớ đến câu thơ mà một người bạn đã viết.

***
Khi kẻ thứ 3 xuất hiện trong tình yêu? Hay bạn phát hiện tin nhắn khả nghi trong điện thoại của ông xã?…Tất cả những bài viết hay nhất liên quan tới chủ đề ĐẶC BIỆT trên sẽ được xuất hiện ở vào 9h sáng thứ 3, 5, 7 hàng tuần.